Ngày 15 tháng 5 vừa qua là Ngày nhận thức về chứng ốm nghén nặng thai kỳ/ (Hyperemesis Gravidarum). Thú thật tôi không biết về ngày này, nhưng điều tôi rõ hơn ai hết là sự khủng khiếp của những cơn ốm nghén. Tôi đã mang thai 3 lần và qua mỗi lần mang thai, chứng ốm nghén ngày lại càng tồi tệ hơn.
Ốm nghén nặng (Hyperemesis Gravidarum) là tình trạng buồn nôn và nôn mửa dữ dội, kéo dài trong thời kỳ mang thai. Một bài báo tôi đọc chia sẻ rằng 53% phụ nữ đối mặt tình trạng này rất e ngại chuyện mang thai sau này. Tôi cũng là một trong số họ. Tôi cũng đã từng nghĩ như vậy.
May mắn là tôi chỉ bị nghén nặng trong 5 tháng đầu thai kỳ. Nhưng qua 3 lần mang bầu, tổng cộng 15 tháng đó đã là khoảng thời gian tồi tệ nhất trong cuộc đời tôi.

Khi mang thai con đầu lòng, tôi thậm chí còn không biết chứng ốm nghén nặng là gì. Tôi nhớ rất rõ ngày những triệu chứng đầu tiên xuất hiện khi đến Pháp dự đám cưới của em gái và ăn tối với cô bạn thân. Sau đó, tôi trở về nhà và nôn hết toàn bộ bữa tối. Ngày hôm sau, tôi thức dậy mà vẫn cảm giác buồn nôn. Lúc tôi đang trong chuyến bay trở lại Việt Nam, cơn ốm nghén vẫn dai dẳng suốt cả chuyến bay. Lúc đầu, tôi nghĩ có thể là ngộ độc thực phẩm. Nhưng tôi không có dấu hiệu đỡ hơn. Tôi cảm thấy buồn nôn gần như mọi lúc và thường không thể ăn gì từ 5 giờ chiều. Chỉ sau một tháng, tôi đã sụt mất 5kg. Bác sĩ khuyên tôi, “Chỉ là nghén bình thường thôi, đừng lo lắng.” Nhưng không, ốm nghén nặng không giống như nghén bình thường.
Tôi bắt đầu có những suy nghĩ rất tiêu cực. Tôi dần kiệt sức và bắt đầu nghĩ rằng có lẽ sảy thai cũng không hẳn là quá tồi tệ. Tôi biết mình không nên nghĩ như thế. Đó cũng là lúc tôi khám phá ra hiện thực của việc mang thai. Tôi đã mơ ước rằng khi có con mình sẽ được bao quanh bởi tình yêu thương từ một gắn kết đặc biệt, nhưng một nửa thời gian mang thai tôi phải chật vật với những cơn khủng hoảng, và nửa còn lại là cố gắng để phục hồi Khi tôi mang thai lần thứ hai, tôi đã ngây thơ nghĩ rằng việc này sẽ không xảy ra nữa. Nhưng không, tôi đã sai lầm. Cộng hưởng với những áp lực công việc, tôi nghỉ việc khi đang mang thai. Tôi đã sụt mất 7kg trong vòng 6 tuần. Điều tôi không thể lường trước là cảm giác tội lỗi vì không thể chăm sóc tốt cho con đầu lòng. Tôi dường như thờ ơ khi phải nằm trên giường suốt ngày và luôn trong tình trạng cạn kiệt năng lượng. Và rồi cảm giác tội lỗi khi không thể hoàn thành tốt công việc bắt đầu dày vò tôi. Đối với tôi, công việc vốn là một phần quan trọng trong cuộc sống và tôi luôn tự hào vì mình đang từng bước gây dựng sự nghiệp, gánh trên vai những trọng trách to lớn. Tôi đã coi mình là một “girlboss” từ khi nào không hay, và giờ đây tôi cảm thấy thật tội lỗi vì bản thân mình đang là minh chứng cho định kiến phụ nữ mang thai sẽ làm việc kém năng suất hơn đàn ông. Chưa bao giờ tôi thấy giận bản thân và yếu đuối đến vậy.
Đến lần mang thai thứ ba, tôi biết rất rõ những cơn khủng hoảng sẽ xảy đến một lần nữa, nhưng cũng không thể làm gì hơn để bảo vệ bản thân.. Những ngày tháng tồi tệ ấy lại tiếp tục dày vò tôi – vẫn là cảm giác tội lỗi với con, tội lỗi khi không hoàn thành tốt công việc lẫn mong muốn sảy thai. Tôi sụt mất 10kg trong vòng ba tuần và chỉ có thể uống nước chanh. Cuộc sống của tôi khi đó như địa ngục.

Tôi đã cố gắng tìm kiếm thông tin mọi nơi để biết điều gì đang xảy ra với cơ thể mình, nhưng thứ duy nhất mà tôi nhận lại được là kết luận:hãy chấp nhận và sống chung với lũ. Tôi đã nghe được câu chuyện của những thai phụ bị đưa vào phòng tối trong nhiều ngày ở bệnh viện mà không được phép thăm nom, xem TV, điện thoại hoặc internet vì người ta thường nghĩ đó là một triệu chứng về tâm lý. Một số bác sĩ (hẳn là một bác sĩ nam) nghĩ rằng chúng tôi không muốn sinh con và vì vậy đang cố ruồng bỏ cái thai.
Một ngày nọ, khi đang tìm kiếm giải pháp điều trị trên mạng, tôi đã bắt gặp bộ phim tài liệu về một bác sĩ ở Pháp phát triển một dự án đặc biệt để giúp đỡ những phụ nữ bị chứng ốm nghén nặng. Tôi nhớ như in người bác sĩ ấy nói rằng đây không phải là một triệu chứng bình thường, phụ nữ đang phải chịu đựng những điều khủng khiếp, đây là tình trạng tồi tệ nhất người phụ nữ có thể mắc phải và những thai phụ này cần được chăm sóc chuyên khoa. Đó là những điều tôi muốn được nghe từ bấy lâu nay. Bác sĩ ấy đã công nhận rằng chứng ốm nghén nặng là một tình trạng sức khỏe cần được chăm sóc đặc biệt. Tại sao tôi không thể nhận được sự chăm sóc như thế?
Thế nhưng may mắn cho tôi là tôi luôn có sự hỗ trợ của chồng và mẹ. Chồng tôi đã luôn bên cạnh tôi, trấn an, và động viên tôi mỗi ngày. Hành trình của tôi không còn đơn độc khi luôn có sự yêu thương và chia sẻ từ gia đình. Song, tôi chưa bao giờ nhận được sự hỗ trợ từ bất kỳ bác sĩ nào.
Đến bây giờ, tôi vẫn thường chia sẻ trải nghiệm của mình về chứng ốm nghén này với mọi người xung quanh tôi, đặc biệt với các đồng nghiệp. Vì lo ngại hậu quả của chứng bệnh này nên tôi luôn phải thông báo việc mang thai của mình từ rất sớm – chuyện đó chưa bao giờ dễ dàng. Tôi cứ luôn cảm thấy như mình đang nhờ vả và hy vọng mọi người thấu hiểu mình. Nhưng tôi nghĩ phụ nữ chúng ta không nên có những suy nghĩ như vậy. Tôi tin rằng một nơi làm việc tuyệt vời là nơi chúng tôi được phép nghỉ ngơi khi cần mà không phải chịu thêm bất kỳ áp lực nào từ công việc. Tôi luôn biết ơn những tổ chức đã dành cho tôi sự thấu hiểu và hỗ trợ tôi trong những thời điểm khó khăn của mình.
Nếu bạn sắp trở thành một người mẹ, hãy tìm hiểu về chứng ốm nghén này và tập làm quen với nó. Hiện nay đã có những phương pháp điều trị mới vô cùng uy tín và có hiệu quả.
Nếu bạn từng gặp phải triệu chứng này, tôi muốn bạn biết rằng bạn không cô đơn. Bất kể khi nào dù là nửa đêm, cuối tuần, tôi vẫn luôn sẵn lòng lắng nghe câu chuyện của bạn và chúng ta có thể cùng nhau vượt qua thời điểm khó khăn này. Mặc dù tôi không thể giúp bạn chữa khỏi chứng ốm nghén, nhưng tôi sẽ đảm bảo với bạn rằng bạn sẽ không phải là một chiến binh đơn độc trên chặng đường khó khăn này.

