Chị em họ: những người bạn trọn đời
Mỗi dịp Tết về, giữa những bộn bề công việc cuối năm cùng nhiều dự định cho năm mới, có một điều tôi luôn háo hức ngóng đợi: được tụ họp cùng các chị em họ ở nhà bà ngoại. Trong năm không có quá nhiều cơ hội để chúng tôi hội ngộ, nhưng mỗi dịp sum vầy đều để lại những kỷ niệm vui, khi cả mấy chị em cùng nấu nướng, dọn dẹp, bày biện nhà cửa, ngồi nói đủ thứ chuyện trên trời dưới biển với các mẹ, các dì, hay đơn giản là… không làm gì cả, chỉ tận hưởng những giờ phút thảnh thơi dưới nếp nhà thân thuộc của ông bà.
Nhìn lại suốt những năm tháng bên nhau, từ lúc còn bé tí đến tận bây giờ khi tất cả đều đã có sự nghiệp riêng, tôi thấy mình may mắn khi có được một hội bạn thân với chính những người chị em trong gia đình.
Phá mọi “kỷ lục” về tình bạn lâu năm nhất
Gia đình mẹ tôi có bốn chị em gái. Chúng tôi, những người con của họ, khi sinh ra đã đương nhiên có nhau là chị em, dù hai chị lớn nhất hơn tôi 8 tuổi và hơn người em họ nhỏ nhất tới 13 tuổi. Dẫu có cách biệt về tuổi tác, chúng tôi luôn thân thiết từ khi còn rất nhỏ. Tất cả những tình bạn tôi có được sau này khi đi học, đi làm đều sẽ không thể so sánh về thời gian, bởi ngay từ khi chào đời, tôi đã có họ ở bên cạnh – những người bạn đồng hành mà tôi không cần mất công chọn lựa.
Ngày bé, hè nào mẹ cũng cho anh em tôi về quê ngoại ở với ông bà và các bác, các dì, bày đủ trò nghịch ngợm với các chị em họ. Mỗi mùa hè chứng kiến những cột mốc khác nhau trong quá trình trưởng thành của chúng tôi: những buổi tập bơi, tập xe, những chuyến đi chơi còn được ông ngoại đèo trên xe đạp trước khi ông đổ bệnh và ra đi, những trưa nằm ngóng bài hát của thần tượng trên vô tuyến, những kỳ thi đầu đời tiếp nối những mùa hè chuyển cấp, rồi cả những lần rủ nhau đi mua băng vệ sinh, hay rúc rích cười khi thấy anh chàng crush bên hàng xóm. Đến giờ, chúng tôi vẫn cười như nắc nẻ khi nhớ về những trò chơi tự phát, điệu nhảy tự chế ngày xưa, hay xem lại những bức ảnh hồi bé mà đứa nào đứa nấy trông ngố không để đâu cho hết.
Cùng đi qua và chứng kiến mọi ngô nghê, hồn nhiên, thay đổi và bứt phá, chúng tôi gắn bó với nhau từ những kỷ niệm ấu thơ và thiếu thời, trở thành những người bạn đặc biệt của nhau trong suốt chặng đường khôn lớn.
Lớn lên với những khác biệt
Chẳng cần phải lớn lên mới biết, mấy chị em tôi dù chung dòng máu thì vẫn là những cá thể khác nhau. Sở thích, tính cách từ nhỏ đã có những trái ngược, rồi những bước đi trong học tập, sự nghiệp và tình cảm sau này cũng ngày càng nhiều cách biệt. Nhưng chúng tôi vẫn lựa chọn thấu hiểu để đồng hành và hỗ trợ chứ không vì khác biệt mà cách xa nhau.
Quãng đời đại học là thời gian mà mỗi chúng tôi đều có nhiều thay đổi và cả những biến cố. Hai chị lớn từ tỉnh lẻ lên Hà Nội nhập trường khi đám chúng tôi vẫn còn cấp 1, cấp 2, rồi đến tôi đi du học xa nhà, và cô út trầy trật mãi mới qua được kỳ thi tốt nghiệp để vào đại học. Mỗi lần gặp nhau, chúng tôi chẳng bao giờ thiếu những câu chuyện để kể, háo hức nghe về những phiêu lưu khác lạ mà mỗi đứa đã đi qua, cười ồ lên trước những câu chuyện vui và cùng tháo gỡ những vấn đề vướng mắc. Khi chúng tôi biết cô em út trong hội hẹn hò với cả bạn nam và bạn nữ, các chị vẫn chăm chú nghe chuyện, không phán xét, cùng em khám phá hành trình “queer” nhiều thú vị.
Đến giờ, các chị lớn cũng đã làm mẹ của những đứa trẻ, không còn vô tư như đám còn lại trong chúng tôi. Nhóm chat của mấy chị em đầy hình ảnh các cháu đi chơi, đi học, những tình huống dở khóc dở cười của lũ nhóc con. Tôi cũng thường xuyên được các chị nhờ… giải bài tập hộ con, hay tư vấn chuyện học hành, định hướng phát triển, hoạt động ngoại khoá.
Tôi biết rằng, với mỗi chặng đường đời phía trước, tôi đều có thể tin tưởng vào sự giúp đỡ và kinh nghiệm của các chị – những người bạn lớn đã cùng tôi trưởng thành, và đã đi qua những cột mốc mà tôi cũng đang bước tới.
Gắn kết do máu mủ, đồng hành bởi lựa chọn
Tình cảm chân thành, đùm bọc của chúng tôi chịu rất nhiều ảnh hưởng từ những người mẹ. Họ dạy chúng tôi trân trọng những giá trị gia đình, sẻ chia những vui buồn, và luôn dang rộng vòng tay chở che, bất kể có giông tố nào ập đến trong đời.
Chúng tôi gặp nhau và có được nhau bởi sợi dây huyết thống và quan hệ họ hàng, đó là điều chắc chắn. Nhưng chỉ trách nhiệm gia đình thì không thể – và không nên – là lý do duy nhất để chúng tôi gắn bó với nhau trong suốt cuộc đời. Cần rất nhiều tin tưởng, bao dung và thấu cảm để chúng tôi có thể thực sự trở thành những người bạn. Chúng tôi đã lựa chọn ở bên nhau như vậy, để luôn quan tâm, thấu hiểu và sẻ chia như những người chị em thân thiết.
Không phải tất cả những người họ hàng đều trở thành người thân, cũng không phải mọi tình bạn đều bền chặt như máu mủ. Ta không thể lựa chọn gia đình, nhưng thật là một may mắn lớn khi có được những người bạn, người chị em tốt ngay trong nhà mình.

