Lâu lâu một lần, tôi và cô bạn thân lại rủ nhau đưa cả bạn trai theo cùng trong những buổi hẹn hò cà phê cuối tuần. Những cuộc gặp như vậy không chỉ để chúng tôi thay đổi không khí, thay vì lần nào cũng chỉ có hai đứa buôn chuyện với nhau, mà còn để cả hai cùng khẳng định rằng, anh bạn đang hẹn hò là người quan trọng với mỗi đứa chúng tôi, và vì thế, chúng tôi muốn người bạn thân nhất cũng biết rõ về nhân vật đặc biệt đó.
Giữa những câu chuyện trên trời dưới biển, những lúc cười nói say sưa, chẳng ít lần tôi không thể giấu đi một ánh mắt liếc xéo hay một cái nhíu mày trước những câu pha trò kém duyên của anh bạn trai “nhà bên kia”. Tôi cũng có những phản ứng tương tự khi nhìn thấy một bài đăng có phần khoe mẽ của anh ta trên mạng xã hội, hoặc nghe bạn tôi kể về cách anh hành xử trịch thượng với bạn và những người xung quanh. Tôi phán xét, tôi nhạy cảm và hay đánh giá người khác? Điều đó có thể đúng. Nhưng điều chắc chắn là, tôi không hợp và thậm chí chẳng ưa nổi anh bạn trai của cô bạn thân tôi.
Gọi tên sự khó chịu
Không hoà hợp với người yêu của bạn thân có lẽ không phải vấn đề mà một mình tôi gặp phải. Nhiều cặp bạn thân có tính cách và sở thích trái ngược nhau, vậy nên cũng không bất ngờ khi cách họ lựa chọn đối tượng hẹn hò cũng hoàn toàn khác biệt. Thật khó để vừa là một người bạn tốt luôn sát cánh bên cô bạn của mình, vừa “ưng bụng” với mọi quyết định mà bạn đưa ra, mà cụ thể ở đây là vui vẻ kết giao với người bạn trai của cô ấy.
Trước khi mang chuyện này ra nói với cô bạn thân, có những câu hỏi tôi phải tự đặt ra cho mình trước. Cụ thể điều gì làm tôi không thích ở người này? Đó có phải đơn thuần chỉ là những lý do thuộc về cá tính và lựa chọn cá nhân của tôi? Có thiên kiến nào đằng sau những phán xét này không? Hay anh ta thực sự cho thấy những báo động đỏ cả với bạn tôi?
Có thể vấn đề chỉ đơn giản nằm ở tính cách và sở thích cá nhân, chẳng hạn như việc tôi thích uống cà phê còn anh ta khăng khăng đi nhậu mới vui, tôi không muốn nói chuyện công việc vào cuối tuần còn anh ta thì say sưa về những thành tích trong sự nghiệp. Khi đó, lối thoát duy nhất cho tôi chỉ là… mỉm cười và cho qua. Tôi cần lùi lại một bước để hiểu rằng: dẫu tôi không thoải mái khi ở với người này, đây vẫn là người mà bạn tôi lựa chọn, người làm bạn hạnh phúc.
Tuy nhiên, nếu những điểm tôi không thích ở anh ta lại thể hiện những tư tưởng và cách hành xử không đúng đắn, đặc biệt là trong cách anh ta đối xử với bạn thân tôi, đó không phải điều nên bỏ qua. Thực tế là, có những dấu hiệu của việc kiểm soát quá mức hoặc thậm chí những hành vi lạm dụng mà người trong cuộc sẽ không nhận ra, và lúc đó họ thực sự cần những lời báo động từ người ngoài cuộc. Tôi không mong viễn cảnh đó xảy đến, nhưng nếu anh bạn trai đó thực sự mang những tín hiệu cảnh báo, có lẽ đã đến lúc tôi cần phải nói chuyện với người bạn của mình.
Chung phe, khác quan điểm
Trong mọi trường hợp, điều trước nhất tôi cần lắng nghe từ bạn mình, là cô ấy yêu điều gì ở người này. Tôi chẳng thể thay đổi anh bạn trai đó, càng không thể thay đổi thực tế rằng họ ở bên nhau. Thứ duy nhất tôi có thể thay đổi là cách tôi nhìn nhận mối quan hệ của họ – chân thành, bao dung, và từ góc nhìn của chính họ.
Chấp nhận một góc nhìn khác mình không phải là việc dễ dàng. Chúng ta thường bám víu vào cách ta đánh giá và nêu ý kiến để thuyết phục cái tôi cá nhân rằng mình đang đúng. Song với một mối quan hệ không-phải-của-mình, cảm xúc của người trong cuộc mới là điều quan trọng nhất. Chỉ có cô bạn của tôi mới có thể cho tôi biết anh bạn trai ấy có phẩm chất gì khiến cô say mê, có nét cuốn hút đặc biệt nào làm cô thấy hấp dẫn. Đó có thể là những điều mà tôi từ chối nhận ra, cũng có thể là những điều chẳng hề hợp với tôi, nhưng cô ấy lại hết lòng trân quý.
Tôi và người bạn thân, sau những tháng năm tuổi trẻ với nhiều trải nghiệm và khám phá, đều mong tìm được hạnh phúc của riêng mình. Dĩ nhiên, những thứ chúng tôi mong cầu và khao khát trong một mối quan hệ không hề giống nhau, nên tôi chỉ có cách tin tưởng vào khả năng xử lý tình huống và tôn trọng những quyết định của bạn.
Ngay cả tôi và anh bạn trai ấy cũng có chung mục đích: hạnh phúc của cô bạn thân tôi. Bất luận cả hai nghĩ gì và thể hiện tình cảm như thế nào, cô bạn này hẳn là điểm chung lớn nhất giữa hai người. Chẳng ích gì khi tôi biến anh ta thành nhân vật phản diện, bởi suy cho cùng, chúng tôi cùng mong muốn mang lại niềm vui cho cô bạn của tôi.
Ủng hộ, bảo vệ, can thiệp?
Dẫu bạn tôi gặp gỡ, hẹn hò với ai, tôi luôn ủng hộ cô ấy cho mọi cuộc vui và mọi niềm phấn khích trên hành trình kiếm tìm và tận hưởng tình yêu. Chỉ có điều, đôi khi ta yêu thương và lo lắng cho một người nhiều đến mức có xu hướng bảo vệ họ thái quá, mà quên mất rằng họ cũng là một con người độc lập với những hướng đi và lựa chọn riêng.
Bạn bè dù có thân đến mấy, thì việc đưa lời khuyên về những mối quan hệ cá nhân khi không được hỏi cũng không phải một việc làm được hoan nghênh. Vẫn luôn cần có những ranh giới để ta biết khi nào nên chia sẻ ý kiến và đánh giá.
Không thể luôn là người đứng ra bảo vệ bạn khỏi mọi nguy cơ từ những mối quan hệ riêng, nhưng tôi có thể lên tiếng khi cảm thấy cô bạn thân đang không là chính mình hay phải thoả hiệp với những giá trị mà cô vốn có. Thay vì quyết liệt phản đối cô hẹn hò với một người, mỗi khi cần, một câu thăm hỏi nhẹ nhàng có lẽ cũng đủ: “Dạo này hình như bạn đang làm khác với những gì bạn vẫn tin tưởng và mong muốn. Có chuyện gì không?”
Một người bạn tốt cũng là người không cô lập bạn thân của mình trong một mối quan hệ. Cùng nhau lớn lên từ những bài học tình yêu và những va vấp trong các mối quan hệ – mặc cho chúng tiến triển như thế nào và đi đến đâu – với tôi, chính là điều đẹp nhất của tình bạn với một người bạn nữ cùng trang lứa.

