Nhắc đến Nguyễn Thị Minh Nguyệt, người hâm mộ Bóng đá thường nhớ ngay đến dáng vẻ xông pha của một thủ lĩnh hàng công Đội tuyển Nữ Việt Nam những năm 2010. Chị giành được danh hiệu Quả Bóng Vàng năm 2015, Cầu thủ xuất sắc nhất tại Giải bóng đá nữ Vô địch Quốc gia 2016 cũng như ghi nhiều bàn thắng quốc tế cho Đội tuyển Bóng đá Nữ Quốc gia. Nhân dịp Đội tuyển Nữ Việt Nam tham gia vòng Chung kết World Cup Bóng đá Nữ 2023, NOI đã có cơ hội gặp gỡ chị Minh Nguyệt và lắng nghe câu chuyện đằng sau sân cỏ của những Nữ cầu thủ.

Tôi hẹn gặp chị Minh Nguyệt qua cuộc gọi online lúc 10 giờ sáng một ngày cuối tuần. Dù đã có cơ hội phỏng vấn kha khá nhân vật có tiếng tăm nhưng 30 phút trước khi cuộc gọi bắt đầu, tôi liên tục gõ bàn, bấm bút, đi lại trong phòng, cố gắng hình dung vô số viễn cảnh khả thi khi đối diện với cựu cầu thủ hàng đầu của Bóng đá Nữ Việt Nam. Danh hiệu Quả bóng Vàng, những đường chuyền dứt khoát, những cú sút thủng lưới đối thủ – danh sách dài những thành tích của chị khiến tôi đâm ra rụt rè và tự ti trước một người một người phụ nữ thành công.
NOI: Được các chuyên gia miêu tả lối đá của chị là đầy là mạnh mẽ và sắc sảo. Trong cuộc sống thường ngày, tính cách của chị có giống như khi thi đấu trên sân cỏ?
Cầu thủ Minh Nguyệt: Những năm tháng đi tập bóng đá chuyên nghiệp, gặp phải những khó khăn, tưởng chừng như phải giải nghệ nhưng vẫn không đầu hàng đã giúp tôi có một nghị lực tốt trong cuộc sống hiện tại. Tôi không sợ bất cứ khó khăn nào mà chỉ nghĩ phải kiên trì và nhẫn nại để vượt qua nó. Trong cuộc sống hay công việc, tôi là người rất quyết liệt giống như khi thi đấu trên sân. Còn sắc sảo thì…tôi nghĩ còn phải học hỏi nhiều! Giờ đây, tôi chỉ ước mình có cái đầu của tuổi 37 và đôi chân của tuổi 20 để thực hiện những điều mình đặt ra.
NOI: Được biết lần đầu chị đến với thể thao nhờ bộ môn Điền kinh, cơ duyên nào đã dẫn chị tới với Bóng đá?
Cầu thủ Minh Nguyệt: Trước đây tôi đi theo thể thao rất tình cờ. Thế hệ tôi và các em sau này ở Mỹ Đức, quê tôi, không có điều kiện để tham gia thể thao. Mọi người chỉ chơi theo bản năng, theo cách “hoang dại” nhất. Từ bé, tôi đã rất nghịch và thích chơi những trò “của con trai”. Tôi và các anh chị trong gia đình yêu thích thể thao nhờ ảnh hưởng từ bố – ông chơi bóng chuyền.
Năm lớp bảy, tôi thi đấu giải chạy 100m và ném bóng tại Hội Khỏe Phù Đổng Toàn quốc. Thời gian tập điền kinh ở sân Hà Đông, tôi thường xem Đội Bóng đá Nữ tập luyện trong sân cỏ và ăn ở cùng các chị trong đội. Cứ tập xong điền kinh, tôi lại nhặt bóng cho các chị, có trái bóng trong tay để tâng, để chơi. Thầy Huấn luyện viên đội Hà Tây thấy vậy đã mời tôi tập thử với đội. Hội Khỏe ở Hải Phòng kết thúc, tôi gọi điện cho thầy và xin đến tuyển thử. Tôi đỗ và từ khi đó, đi theo bóng đá chuyên nghiệp.
NOI: Trong bóng đá, có hình mẫu nào chị thần tượng hay theo đuổi?
Cầu thủ Minh Nguyệt: Khi đi theo bóng đá chuyên nghiệp, tôi mới bắt đầu xem bóng đá thế giới và để ý những cầu thủ nổi tiếng. Với Bóng đá Nữ, tôi ấn tượng với Marta (Brazil). Còn Nam, tôi thần tượng Ronaldo (Bồ Đào Nha). Anh ấy là hình mẫu cho tôi cả trong bóng đá và cuộc sống. Tôi học được từ Ronaldo: Dù có khả năng hơn người nhưng nếu không có ý thức tập luyện thì tài năng và tố chất cũng không thể phát triển tốt. Khi còn là cầu thủ trẻ, có giai đoạn tôi cũng thức khuya, uống bia, uống rượu, ảnh hưởng đến tập luyện. Một cầu thủ muốn vươn đến đỉnh cao thì phải hi sinh. Tiếc là khi còn trẻ tôi không nghĩ được vậy. Đến tận bây giờ khi không còn thi đấu nữa, tôi vẫn nhìn vào Ronaldo để không buông thả bản thân, duy trì các số đo cơ thể, vì sức khỏe của chính mình. Vì thế mà tôi vẫn luôn giữ được dáng người và cân nặng hợp lý.

NOI: Chị đã đạt được nhiều danh hiệu, ghi nhiều bàn thắng trong nước và quốc tế. Cột mốc nào trong sự nghiệp khiến chị tự hào nhất?
Cầu thủ Minh Nguyệt: Năm 2013, tôi trở lại mạnh mẽ sau chấn thương. Trước đó tôi đã từng nghĩ sẽ giải nghệ vì đứt dây chằng chéo trước và phải phẫu thuật gối. Với một cầu thủ nữ, phải chi số tiền hàng chục triệu để mổ chân là điều rất khó. Tôi vẫn quyết định sẽ dành tiền tích lũy trong suốt những năm tháng chơi cho Đội tuyển Quốc gia để thực hiện ca phẫu thuật với chuyên gia người Đức, dù có được hỗ trợ chi phí hay không. Tôi sẵn sàng đối mặt với khó khăn, dù bên cạnh mình không có ai.
Phẫu thuật xong, tôi chỉ mong đi lại được bình thường, nhưng khi đi được thì lại muốn chạy, muốn sờ vào bóng. Phải mất khoảng sáu tháng đến một năm để tập phục hồi và quay trở lại. Biết rằng tái chấn thương thì nguy hiểm, nhưng tôi quyết tâm nỗ lực để quay lại với bóng đá. Tôi mong muốn bản thân mình vẫn còn giá trị sử dụng và được mọi người ghi nhận sự cố gắng. Năm đó, tôi ghi những bàn thắng quyết định cho đội tuyển ở SEA Games. Tôi thi đấu thăng hoa và khát khao chiến thắng hơn bao giờ hết. Có lẽ vì vậy mà tôi được công nhận là cầu thủ xuất sắc nhất của giải Vô địch Quốc gia năm đó. Tôi đã rất hi vọng sẽ đạt danh hiệu Quả Bóng Vàng, như một phần thưởng đầy giá trị tinh thần. Chỉ tiếc năm đó Gala trao giải bị hoãn lại.
NOI: Trong quá trình thi đấu và tập luyện, chị phải đối mặt với những khó khăn nào?
Cầu thủ Minh Nguyệt: Lương của cầu thủ nữ chỉ đủ ăn chứ khó mà để dành được. Nếu so sánh, mức lương của một cầu thủ nam có thể đủ chi trả cho cả một đội bóng nữ. Những ngày mới đi tập ở đội trẻ tốn nhiều năng lượng, gia đình tôi phải hỗ trợ thêm vì phụ cấp tháng chỉ đủ mua đồ dùng vệ sinh cá nhân. Chế độ ăn đạm bạc và điều kiện sống ẩm thấp nên vận động viên rất dễ bị chấn thương và khó mà đạt được đỉnh cao phong độ. Có những khi mưa trần nhà bị dột, hay khi đi tập về bị chuột ăn hết đồ ăn. Đó là mặt trái mà chỉ những người trong nghề mới hiểu. Tôi giải nghệ ở tuổi 31 – cùng độ tuổi nhưng những cầu thủ nước ngoài vẫn có thể thi đấu bình thường vì có thể lực tích lũy và được luyện tập từ nhỏ. Còn vận động viên bóng đá nữ Việt Nam ngoài 30 đã là bên kia sườn dốc.

NOI: Có khi nào gặp phải chị gặp phải định kiến “phụ nữ đá bóng”?
Cầu thủ Minh Nguyệt: Điều đó là chắc chắn, ngay cả trong gia đình tôi. Mẹ tôi là giáo viên và chỉ mong muốn tôi theo nghề mẹ. Những ngày đầu tập luyện, tôi bị mẹ phản đối kịch liệt. Nghề bóng với mẹ tôi là vất vả, nguy hiểm, tuổi nghề ngắn, con gái đá bóng lại đen đúa, xấu xí.

Thi thoảng khi tập luyện, mọi người hay nói chúng tôi (những cầu thủ nữ) như “củ sống”, như “than Quảng Ninh”, như “đàn ông”,… Khi chiêm nghiệm, tôi nhận ra tất cả các chị em bóng đá nói riêng và thể thao nói chung đều mang đam mê vượt lên tất cả. Có những đồng nghiệp của tôi không bao giờ được lên đội tuyển quốc gia. Người phải mua xe trả góp để chạy Grab, người làm công nhân ở các khu công nghiệp. Định kiến tiêu cực là không thể tránh khỏi. Tôi luôn tích cực hoạt động để xã hội nhìn nhận Bóng đá nữ nói riêng và thể thao nói chung xứng đáng với công sức họ bỏ ra. Ước muốn của tôi là khán giả biết và ủng hộ những cầu thủ nữ. Cần phải có sự thay đổi chứ không thế như thế mãi được!
NOI: Đội tuyển Bóng đá Nữ Việt Nam ngày nay đạt được nhiều thành tích có phải là sự thừa hưởng từ thế hệ của chị?
Cầu thủ Minh Nguyệt: Huấn luyện viên Mai Đức Chung từng nói với tôi: “Thời của con thiệt thòi hơn các em. Nếu thời đó cũng được quan tâm, các con sẽ phát huy rất tốt chuyên môn”. Tôi cho rằng không có trước thì làm sao có sau. Bản thân tôi cũng được thừa hưởng nền bóng đá từ các chị lớn – thế hệ đầu tiên của Đội tuyển Việt Nam. Tôi luôn biết ơn những người đã đặt những viên gạch nền móng cho Bóng đá Nữ Việt Nam. Bản thân là phụ nữ Việt Nam, tôi cũng thấy đó là niềm vinh dự.
NOI: Đội tuyển Bóng đá Nữ Việt Nam đang chinh chiến tại vòng Chung kết World Cup Nữ. Chị muốn nhắn nhủ điều gì đến những người em của mình?
Cầu thủ Minh Nguyệt: Được đặt chân đến đấu trường thế giới đã là niềm mơ ước không chỉ của Bóng đá Nữ Việt Nam mà còn nhiều quốc gia khác. Mặc dù nhìn nhận thực tế: trình độ của chúng ta còn thua những cường quốc trên thế giới, nhưng mọi người đã nỗ lực rất nhiều mới có được tấm vé vào đây. Quan trọng nhất, tôi mong tất cả các cầu thủ và ban huấn luyện có sức khỏe tốt trong thời tiết mùa đông ở nam bán cầu. Cùng bảng với những đối thủ xuất sắc nhất, chúng ta sẽ học hỏi được tư duy, kĩ thuật và tích lũy kinh nghiệm cho các cầu thủ trẻ. Dù có gặp bất cứ một đối thủ nào, chúng ta cũng có thể đá một cách sòng phẳng, phong thái tự tin, chơi bằng đúng sức, đúng con người của mình, đúng với chiến thuật HLV Mai Đức Chung đặt ra.
Cuộc phỏng vấn kết thúc chỉ sau 45 phút trò chuyện nhưng lắng lại trong tôi những dòng cảm xúc khó tả. Khó mà ngờ rằng người phụ nữ quyết liệt trên sân cỏ ấy lại chất chứa những tâm tư dành cho nghề cầu thủ, cho những chị em đồng đội đã và đang chinh chiến vì màu cờ sắc áo.
Chân thành cảm ơn chị Minh Nguyệt đã tham gia phỏng vấn!

